Sự khoan dung và độ lượng còn cao hơn cả tình yêu

0

Tôi run rẩy sợ mất anh mãi mãi. Anh mất gần một tháng sau để hoàn toàn xóa sạch nó trong suy nghĩ. Không phải anh trốn chạy, tìm cách tha thứ mà đơn giản, anh muốn quên hết một lần, để bây giờ đứng trước mặt anh luôn là người con gái tuyệt vời nhất.

Bài viết cùng chủ đề: Chị không biết đã yêu em từ lúc nào?

“Phương- Anh yêu em!” Một nụ hôn anh vội vàng đặt lên môi tôi, rồi một cái ôm thật chặt. Đâu rồi cái rét căm căm đêm 30 Tết ở Hà Nội, trong lòng tôi rưng rưng một nỗi niềm khó tả. Không phải lần đầu tiên anh nói yêu tôi, cũng không phải lần đầu tiên tôi được anh ôm hôn, chúng tôi đã yêu nhau được 2 năm rồi nhưng nụ hôn này đặc biệt quá. Pháo hoa chỉ vừa vụt tắt, năm mới cũng vừa sang, anh có biết được rằng tôi vừa cầu nguyện: “Sẽ được ở bên anh mãi mãi!”.

Anh đã xin phép em chưa mà hôn em hả?- Tôi nheo mắt cười sung sướng. Cách đây gần 2 năm, trong ánh đèn hồng, tại quán trà sữa, lần đầu tiên tôi gặp anh. Tim rộn ràng, cảm xúc khó tả, chỉ ánh mắt nhìn nhau và thật khó để bắt chuyện. Rồi tự nhiên, những tin nhắn đã đẩy hai con người lại với nhau. Có lẽ tôi đã đưa anh vào “rọ”. Bởi vì anh kém tôi một tuổi, mặt mũi ưa nhìn, hiền lành và giỏi giang. Dù mới quen nhau nhưng anh thật tốt.

Mọi người có thể nói, bất cứ đàn ông nào đi tán gái chẳng vậy, nhưng với một con tim đang thổn thức yêu đương, tôi cảm nhận được rằng anh yêu tôi thật lòng. Những ngày tháng tràn ngập hạnh phúc! Một tháng qua đi, tôi bỗng nhận ra mình yêu anh thật nhiều. Muốn tiến xa hơn trong mối quan hệ này và đã đến lúc tôi phải thừa nhận một chuyện, một nỗi niềm cất giấu bấy lâu và một nỗi đau chưa bao giờ nguôi ngoai: “Em không còn…nữa, em xin lỗi!”

Không dám đối diện, tin nhắn gửi đi, tôi khóc như chưa bao giờ được khóc. Một con người đã quá dễ dãi để rồi đánh mất thứ quý giá nhất cuộc đời. Tôi run rẩy sợ mất anh mãi mãi. Anh mất gần một tháng sau để hoàn toàn xóa sạch nó trong suy nghĩ. Không phải anh trốn chạy, tìm cách tha thứ mà đơn giản, anh muốn quên hết một lần, để bây giờ đứng trước mặt anh luôn là người con gái tuyệt vời nhất.

Không ai hiểu rõ quá khứ của tôi bằng anh, chúng tôi thành thật chia sẻ mọi xúc cảm đã qua. Chúng tôi cùng cháy trong một tình yêu hừng hực tuổi đôi mươi. Tôi đã khao khát được nằm trong vòng tay anh. Anh lúng túng đáp lại tình yêu đó, lần đầu tiên anh chính thức trở thành một người đàn ông như thế. Những giây phút thăng hoa khó tả, trái tim loạn nhịp, tôi yêu anh nhiều hơn bất cứ thứ gì. Ấy vậy mà 2 năm đã qua, 2 năm để biết chưa bao giờ tình yêu vụt tắt, 2 năm cùng nhau khám phá, yêu thương và được yêu thương, 2 năm để biết: Ta đã thuộc về nhau.

Con đường tình yêu không bằng phẳng, khoảng lặng mỗi lúc thiếu anh có lẽ cho tôi thật nhiều trải nghiệm, để tôi trưởng thành hơn, biết nâng niu, quý trọng hơn tình yêu của mình. Rất nhiều lần tôi đã khóc, đêm nay cũng vậy. Tôi vừa được gặp mối tình đầu của anh. Đứng trước người con gái xinh đẹp, giỏi giang và tốt bụng, tự nhiên tim tôi thắt lại. Không phải cảm giác ghen tị, ghét bỏ mà là tôi thương anh quá.

Quá khứ ùa về ám ảnh tôi, sự mặc cảm, tự ti, tôi thấy mình không xứng đáng. Lại một đêm nữa tôi dày vò bản thân, càng yêu anh tôi càng hận chính mình. Tại sao anh lại tốt đến thế, tại sao anh có thể dễ dàng quên đi trong khi tôi lại không thể. Tại sao chưa một lần anh nhắc lại chuyện đó? Tình yêu của anh nhẹ nhàng, vượt lên trên tất cả là sự khoan dung, độ lượng. Anh quan tâm đủ để tôi nhận thấy, chân thành đủ để tôi hạnh phúc, anh cố gắng từng ngày giúp tôi tự tin hơn.

Trinh tiết quan trọng, tâm hồn con người mới là thứ đáng quý. Lòng tin và sự thành thật đã gắn kết bền chặt cho tình yêu của chúng tôi. Đàn ông không ích kỉ. Đừng buồn vì đã lỡ đánh mất mình. Nếu ai đó chưa yêu thực sự thì trinh tiết mới là cái cớ để làm khổ nhau. Đôi khi cảm giác ban đầu rất quan trọng, để trái tim dẫn đường biết đâu sẽ giúp bạn nhanh chóng tìm được một nửa của mình.

“Anh tự hào vì có em, Phương à”, anh thường hay thủ thỉ như vậy đấy, một niềm hạnh phúc trào dâng trong ngày đầu năm mới.

Chức năng bình luận đã bị đóng