Em có hay không nên gạt bỏ đi cái sĩ diện của mình?

0

Bây giờ em phải làm sao đây? Em có nên gạt bỏ sĩ diện để đi làm và đỡ đần cho người bạn tình của em và cũng để có 1 chút tiền tiêu khi về Tết mà không phải là số tiền ít ỏi của người yêu?

Em sinh năm 1991, đã tốt nghiệp 1 trường trung cấp chuyên ngành kế toán. Trong suốt thời gian theo học, em có yêu và sống chung với một anh tuổi Mậu Thìn, sinh năm 1988, cùng quê. Anh ấy rất yêu em và chiều chuộng em. Bây giờ em đã ra trường 2 năm nay nhưng vẫn chưa tìm được một công việc phù hợp với năng lực của em và vẫn phải sống nhờ vào đồng lương ít ỏi của người yêu. Hai đứa em sống chật vật lắm, em cũng không dám xin tiền nhà em, bởi vì, thứ nhất: em đã ra trường không thể bám vào gia đình được nữa. Thứ hai: vì sợ ba mẹ biết chuyện em sống chung với người con trai khác rồi bắt em về quê nên em đã nói dối là có công việc tốt và ổn định để tiếp tục được ở lại đây.

2 năm nay, thời buổi kinh tế khó khăn, lượng cán bộ nhân viên bị thải ra thì nhiều và nhận vào thì ít, em đã nộp hồ sơ nhiều nơi nhưng chẳng có chỗ nào chịu nhận hoặc khi có công ty chịu nhận nhưng lại chỉ cho làm chăm sóc khách hàng (tư vấn viên), không hợp với em rồi em lại nghỉ việc miết. Vậy nên em đâm ra nản, không thiết đi tìm việc làm, cứ chui đầu vào căn phòng trọ nhỏ hẹp. Ngày qua ngày, bạn bè thân thiết của em cũng đã tìm được công việc tuy là khác ngành nhưng cũng không phải lo nhiều về chuyện kinh tế, còn em vẫn vậy, không việc làm, không kinh tế mà việc chi tiêu thì ngày càng tăng. Có nhiều lúc em cũng muốn sáng đi làm rồi tối lại về căn phòng nhỏ cùng người bạn tình cũng như người chồng tương lai của mình. Nhiều khi em tự tiếc nuối cho mình rằng nếu như cố gắng bám vào một công việc không phù hợp ấy của mình rồi thì cũng tạo cho mình 1 thói quen để không phải nằm không như bây giờ… Cách đây 1 tuần, em đã cầm hồ sơ đến nộp làm công nhân cắt chỉ nhưng do tính em từ lúc nhỏ đã được ăn học không làm chuyện gì hay vì do cái tính sĩ diện của em quá cao (mình học trung cấp kế toán ra mà lại đi làm cái này hay sao), vậy rồi làm được một ngày, hai ngày, rồi lại nghĩ ra cách nào đó phù hợp để được nằm ở nhà mà không lo người bạn tình của mình nói này nói nọ. Thế nhưng, khi đã nghỉ làm được rồi thì lại muốn đi làm. Em như đứng giữa sự đôi co của cái sĩ diện và mong muốn có được những đồng tiền. Dường như em chỉ muốn được đi làm chỗ nhẹ nhàng, tri thức chứ không chịu hạ mình làm công nhân quèn mặc dù em biết với trình độ trung cấp như em rất khó xin được một công việc như ý muốn của mình.

Ở nhà, ba mẹ thì đặt hy vọng vào em, cứ tưởng em xuống đây là đi làm còn em thì cứ lông bông không việc làm như thế này. Bạn tình sống cùng em mặc dù không nói gì nhưng khi không có tiền chi tiêu thì em biết cũng có đôi lúc anh ấy mệt mỏi nhưng vì thương em nên cũng không đành lòng nói ra. Anh ấy nói nếu không tìm được việc nào làm theo ý thích thì cứ ở nhà lo việc cơm nước rồi khi nào tới Tết anh ấy sẽ cho 1 ít tiền về quê ăn Tết (nhưng em biết 1 ít đó sẽ không đủ cho em chi tiêu, phần cho ba mẹ, phần quà cáp cho nhà anh ấy…). Bây giờ em phải làm sao đây? Em có nên gạt bỏ sĩ diện để đi làm và đỡ đần cho người bạn tình của em và cũng để có 1 chút tiền tiêu khi về Tết mà không phải là số tiền ít ỏi của người yêu? Và còn 1 chuyện nữa, em và người yêu của em dự định năm sau sẽ đám cưới nhưng tuổi của em và tuổi của bạn em xung khắc với nhau, khắc khẩu. Tuy là em chưa nói chuyện hôn nhân với ba mẹ em nhưng khi quen nhau, ba mẹ em đã không đồng ý và cũng không biết tụi em sống chung như vợ chồng. Còn ba mẹ anh thì biết tất cả và cũng dự định năm sau cưới em cho anh ấy. Vậy làm sao để đặt vấn đề này cho ba mẹ em chấp nhận tụi em đây chứ?

Em mong nhận được sự chia sẻ và lời khuyên của chuyên gia và các bạn vào một ngày gần nhất! Xin chân thành cảm ơn!

Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng