Khi tôi là cô gái nghèo

0

Tình yêu thì không có phân định giàu nghèo nhưng khi đến với nhau bao giờ cũng cần môn đăng hộ đối. Tôi phải làm sao đây khi mình chỉ là cô gái không hề có điều kiện.

Trước hết, xin nói một chút về bản thân để mọi người có thể hiểu rõ hơn về tôi. Tôi năm nay là sinh viên năm cuối một trường đại học ở Hà Nội. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông ở vùng đất nghèo Hà Tĩnh.

Ngay từ còn đi học, tôi đã ý thức được phải chăm chỉ học tập không được nghĩ tới chuyện tình cảm sớm. Có lẽ chính vì vậy mà tôi đã không có kinh nghiệm cho chuyện tình cảm bây giờ và không tự quyết định được.

Góc chia sẻ:

Tôi không bao giờ dám tự nhận mình xinh đẹp hay dễ thương. Nhưng mọi người xung quanh luôn dành cho tôi những nhận xét có chút thiện cảm. Chính vì vậy ngay từ ngày học cấp 3, tôi đã có rất nhiều người theo đuổi. Nhưng tôi vẫn một mình mặc dù bạn bè xung quanh đều có người yêu hết.

Tính tôi hơi cứng nhắc và có lẽ hơi cổ hủ khi luôn mang tư tưởng chỉ mong muốn được yêu 1 người và lấy người đó làm chồng luôn. Vì vậy tôi cần lựa chọn kỹ.

Có lẽ sự lựa chọn đã hoàn toàn sai lầm khi tôi học đại học năm nhất. Mặc dù đã quyết tâm không yêu sớm nhưng không hiểu sao khi rời xa gia đình lên Hà Nội trọ học, tôi đã phải lòng 1 người hơn tôi 5 tuổi.

Ban đầu chúng tôi đến với nhau từ sự gán ghép của bạn bè. Cho đến bây giờ tôi cũng không rõ đó có phải là tình yêu không nữa. Lần đầu yêu nên tôi đã rất ngây thơ. Tôi cùng anh vẽ 1 tương lai màu hồng trong đó có ngôi nhà đầy hoa và những đứa trẻ đáng yêu.

Nhưng tôi hoàn toàn sụp đổ. Mối tình đó kéo dài được 1,5 năm thì kết thúc bởi gia đình anh không chấp nhận tôi. Lý do bố mẹ anh ngăn cản là vì khoảng cách của đôi bên quá xa (Hà Tĩnh – Vĩnh Phúc) và chúng tôi không hợp tuổi (86 – 91). Nhưng tôi vẫn hiểu được lí do duy nhất là do hoàn cảnh gia đình 2 đứa không môn đăng hộ đối.

Bố anh là Trưởng phòng Công an. Mẹ anh là kế toán. Chị gái, anh rể đều làm bác sĩ và anh đang làm trong lĩnh vực kinh doanh. Trong khi đó gia đình tôi lại làm ruộng. Làm sao gia đình như thế lại có thể chấp nhận người con dâu như tôi?

Nỗi niềm gái nhà nghèo

Lúc đó tôi dường như suy sụp. Tôi cứ nghĩ yêu anh thật lòng thì anh sẽ bảo vệ tôi. Bởi vì anh là người con trai đầu tiên tôi nắm tay và trao nụ hôn. Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại.

Anh là người con trai không có chính kiến và quá nghe lời bố mẹ. Hai đứa yêu nhau mà mỗi tháng gặp nhau có 1 lần do chỗ anh làm xa chỗ tôi học. Chúng tôi chưa bao giờ có kỉ niệm về ngày 14 – 2; 8 – 3; 20 – 10… bởi những ngày đó anh về với gia đình.

Không có bạn bè thân thiết ở Hà Nội nên hầu như mọi nỗi chạnh lòng tôi đều chịu đựng 1 mình. Trong thời gian đó tôi gặp anh – người yêu hiện tại của tôi bây giờ. Tôi quyết tâm yêu một người khi gia đình người đó thật sự đồng ý hoàn cảnh của gia đình tôi.

Sau khi chúng tôi chia tay một thời gian thì bạn trai đầu đòi quay lại. Tất nhiên tôi không đồng ý bởi đã bị tổn thương quá lớn. Và cách đây nửa tháng bạn trai cũ của tôi đã cưới vợ. Vợ anh là người Hà Nội đúng như mong muốn của gia đình.

buon.jpg

Khi tôi là cô gái nghèo

Trước ngày cưới hơn 1 tháng, anh gọi điện bảo tôi quay lại. Nếu đồng ý quay lại thì anh sẽ từ bỏ tất cả vì tôi. Trước ngày cưới 3 ngày, anh vẫn gặp và nói còn yêu tôi. Nhưng do bị tổn thương quá lớn về mối tình đầu và bắt đầu sống theo lí trí nên tôi không đồng ý. Mặc dù khi thấy ảnh cưới của anh, tôi đã khóc.

Còn nói về người yêu hiện tại của tôi. Anh rất nhiệt tình và tâm lý. Hầu như mọi đau khổ của tôi, anh là người biết rõ và luôn lắng nghe. Anh biết tôi cần gì vào lúc nào. Có lẽ cũng nhờ anh mà tôi có thể đứng dậy được sau mối tình đầu tan vỡ. Sau 2 năm được anh chăm sóc, tôi cũng đã đồng ý yêu anh.

Anh là người cùng quê với tôi, hơn tôi 3 tuổi. Vì học chậm 1 năm, giờ lại học 2 bằng cùng 1 lúc nên năm sau anh mới ra trường cùng tôi.

Tôi lại gặp một người yêu có gia đình không môn đăng hộ đối với mình.

Mặc dù tôi đã có người yêu nhưng vẫn có nhiều người con trai tán tỉnh. Tôi cũng lấy làm tự hào vì có nhiều người đàn ông đẹp trai, công việc ổn định, có những người biết rõ quá khứ nhưng vẫn yêu tôi. Tuy thế, tôi chỉ chung thủy và một mực yêu anh.

Tôi từ chối hết các cuộc hẹn, những buổi đi chơi khi đã đồng ý làm bạn gái của anh. Tôi rất vui vì mình chung thủy với người yêu. Tôi cũng biết anh yêu tôi thế nào.

Anh hứa với tôi hè này anh trai của anh về nước và sẽ giới thiệu tôi. Nhưng giờ anh ấy gần đi Mĩ tiếp, tôi vẫn chưa biết mặt. Anh lại nói Tết này sẽ đưa tôi về ra mắt gia đình (Nhà tôi cách nhà anh khoảng 2 km. Tôi ở xã, còn anh ở thị trấn). Nhưng chắc chắn ngày đó sẽ không xảy ra nữa.

Bởi mới đây, tôi đã phát hiện ra một sự thật. Mấy hôm trước anh tới phòng trọ của tôi chơi. Anh ngồi máy tính mở xem Facebook nhưng ra về lại quên tắt. Facebook của tôi, anh biết rõ mật khẩu nhưng của anh thì tôi không rõ. Mặc dù biết không nên nhưng vì bản tính tò mò tôi đã vào nhật kí tin nhắn của anh xem.

Mở ra xem, tôi thấy trong cuộc nói chuyện của anh với anh trai có nhắc tới tôi nhưng với lời lẽ không tốt đẹp. Đại khái ngoài tôi ra anh còn tán nhiều cô gái khác. Nhưng có vẻ tôi vẫn là người anh yêu nhất.

Anh cũng nói, yêu tôi nhưng anh không xác định gì cả.Trong khi đó anh nói đã xác định tương lai với tôi và đã kể chuyện với gia đình anh về tôi. Tôi đã rất vui vì có vẻ gia đình anh không khắc nghiệt, quá coi trọng môn đăng hộ đối như người yêu trước. Nhưng tôi đã nhầm.

Anh trai anh bảo mẹ anh không thích tôi và khuyên anh nên tìm người khác, tìm người con gái phù hợp với gia đình và người mà mẹ thích. Theo như lời anh trai nói thì người con gái phù hợp với gia đình anh phải là người cao ráo, ưa nhìn, có học vấn, ngoan ngoãn và đặc biệt là cân xứng với gia đình.

Gia đình anh có bố làm kĩ sư xây dựng, mẹ là giáo viên dạy toán giỏi ở trường chuyên cấp 2 ở huyện tôi và anh trai đang tu nghiệp tiến sĩ ở Mĩ. Mối tình của anh trai cũng dang dở vì một số lí do mà bố mẹ ngăn cản.

Có vẻ như tôi lại đang bước vào nơi không thuộc về mình. Đọc đến những dòng đối thoại ấy, mắt tôi nhòe hẳn đi. Tôi không nghĩ rằng mình sinh ra trong một gia đình làm nông nghiệp lại khó khăn để tìm một người bạn đời đến vậy.

Tôi nhìn lại bản thân thì thấy cũng không đến nỗi. Mọi người luôn bảo tôi hiền lành, biết nói chuyện. Thi đầu vào đại học, tôi được 25 điểm khổi C. Vì thế chứng tỏ tôi không đến nỗi ngu dốt.

Tuy nhiên do không được hướng dẫn khi thi vào trường mà giờ tôi thấy hối hận vì khó xin việc. Chân của tôi không dài như siêu mẫu nhưng cũng thuộc loại tầm trung (tôi cao 1m 60). Tôi không quá xinh đẹp như các hot girl bây giờ nhưng cũng ưa nhìn nhờ mái tóc dài thẳng mượt với nước da sáng. Nhiều người còn hỏi tôi có phải con lai không.

Trong lớp đại học mấy chục bạn gái thì tôi cũng được xếp vào top ưa nhìn. Chỉ duy nhất là bố mẹ tôi không giàu và tôi đeo kính cận. Tôi không bao giờ trách bố mẹ vì điều đó. Tôi luôn cảm thấy có lỗi vì bố mẹ sinh tôi ra là con gái, nuôi ăn học đầy đủ mà tôi chưa báo đáp được gì.
Bố mẹ tôi chật vật từng bữa ăn nhưng luôn cho anh em tôi ăn học đầy đủ không thiếu thốn. Tôi sinh ra trong nhà nông nhưng nhiều người không tin bởi nhìn tôi như tiểu thư, tay chân nhỏ nhắn, trắng trẻo. Khi tận mắt thấy tôi làm việc gì đó thì họ mới tin rằng nhà tôi làm ruộng. Tôi biết làm tất cả mọi việc chứ không phải như mấy cô tiểu thư đúng nghĩa.

Tôi có hỏi anh về cuộc nói chuyện đó và anh xin lỗi bảo chỉ nói thế cho anh trai đừng hiểu nhầm. Vì chỉ cần anh trai biết là bố mẹ cũng sẽ biết chuyện. Khi ấy, bố mẹ anh càng không thích tôi hơn.

Tôi biết anh không phải là người ngoan ngoãn như anh trai khi xưa bị bố mẹ bắt bỏ người yêu là dễ dàng chấp nhận ngay. Nhưng tôi dường như đang đi vào vết xe đổ của mối tình trước. Tôi lại gặp một gia đình không môn đăng hộ đối với gia đình mình.

Bây giờ xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên có nên tiếp tục với người này nữa không khi biết rõ tương lai của chúng tôi rất mờ mịt. Thực tâm, tôi vẫn rất yêu nhưng không đủ can đảm để vượt qua được ngăn cấm từ gia đình anh.

Nếu như tôi phải chia tay mối tình thứ 2 này thì không biết bao giờ tôi mới mở lòng được với người khác. Xin mọi người hãy giúp tôi.

Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng