Rung động đầu đời

0

Thật là lạ lùng, cái cảm giác lần đầu tiên tôi thích nói chuyện với một người xa lạ mà không có bức tường ngăn cách dòng cảm xúc nào. Lần đầu tiên tôi trải lòng mình để lắng nghe một người.

Bài viết cùng chuyên mục: Em phát điên lên vì quá yêu nàng

Trên tuyến xe buýt 17h, những hàng ghế đã chật kín người ngồi, tôi phải đứng chen lấn giữa hàng người. Xe buýt lăn bánh chở theo hành khách lảo đảo trên xe. Ngoài kia, đất Sài Gòn đang tận hưởng một cơn mưa, sau những ngày tháng hứng mình trước cái nóng oi bức của khí trời Sài Thành.

– Bạn ơi! bạn xách dùm tớ cái ba lô với, nó nặng quá à! – một cô bạn đứng bên nhìn tôi nói, với khuôn mặt khá là mệt mỏi đang nhờ vả.

Tôi như chết đựng khi nghe bạn nói, ánh mắt thật trìu mến của bạn cứ như mong chờ một điều gì đó.

– Ừm đưa mình xách dùm cho – công nhận chiếc ba lô này nặng đến nỗi muốn bỏ xuống.

– Nặng lắm đó – cô bạn nhìn tôi cười.

Sau gần nửa tiếng đồng hồ đứng trên xe, chân tay tôi như rã rời, tôi chỉ muốn ngồi bẹt xuống và nằm lăn ra mà thôi. Ngoài kia trời vẫn đổ mưa, cơn mưa mỗi lúc cành to và nặng trĩu những hạt. Tôi nhìn bạn, cô bạn có khuôn mặt hình trái xoan, đôi mắt long lanh, cặp môi huyền ảo, đôi má trắng mịn, cùng mái tóc dài óng ả, trải đến ngang lưng. Bấy nhiêu đó cũng đủ để khiến hồn tôi treo ngược cành cây.

– Hai bạn ngồi xuống đi nè, mình sắp xuống rồi – cô bạn ngồi kế tôi nói khẽ.

– Mừng quá, giờ thì có chỗ ngồi rồi, bạn ngồi xuống đi – tôi reo lên vì sung sướng, vừa vỗ vào vai bạn vừa nói.

– Ừm, cảm ơn bạn – cô bạn nhẹ nhàng nói với tôi, giọng nói thật ấm áp làm sao, nghe thanh nhã dường nào.

Tôi ngồi gần bạn, làn gió thổi nhè nhẹ từ máy lạnh lướt qua người bạn, kéo theo mùi hương trên cơ thể khiến tôi say như chìm trong giấc ngủ dài. Dẫu biết ngoài kia trời vẫn đổ mưa, khí trời giờ trở nên buốt giá. Một cô hành khách lấy trong túi xách ra một chiếc áo khoác và khoác lên người.

Lúc này tôi mới nhận ra bây giờ trời đang lạnh. Vậy mà nãy giờ, ngồi cạnh bạn ấy tôi có hay cái cảm giác này, tôi chỉ thấy ấm áp và thích được mãi thế thôi. Chúng tôi là hai con người xa lạ, bạn và tôi chẳng hề quen biết nhau, nhưng khi ngồi cạnh nhau chúng tôi như là hai người bạn thân thiết. Là con gái nhưng bạn ấy nói nhiều, bạn ấy hỏi tôi đủ thứ chuyện, từ chuyện đời tôi, chuyện đời người song lại kể về mình.

Tôi vốn ghét người con gái bà tám, nói nhiều, vậy mà ngồi cạnh bạn ấy, nhìn ánh mắt trìu mến, long lanh, trong suốt kia, hòa quện cùng giọng nói nghe mát tai, tôi như quên đi cái tôi với những suy nghĩ lúc đầu. Thật là lạ lùng, cái cảm giác lần đầu tiên tôi thích nói chuyện với một người xa lạ mà không có bức tường ngăn cách dòng cảm xúc nào. Lần đầu tiên tôi trải lòng mình để lắng nghe một người.

Đến trạm dừng xe:

– Bạn ơi! tớ sắp xuống xe rồi, hẹn gặp bạn sau – cô ấy vừa nói vừa nhìn thẳng vào đôi mắt tôi, một cái nhìn như muốn khắc sâu hình ảnh của tôi vào trí nhớ.

– Vâng! Chào bạn, sớm gặp lại – tôi nói mà như có cái gì đó trong cổ họng, nói không thành lời.

Cảm giác của tôi lúc này rất đỗi sợ hãi, tôi sợ sẽ không được gặp lại bạn, tôi sợ sẽ không một lần được nghe bạn nói, mặc dù vẫn biết bạn nói nhiều lắm. Tôi sợ đôi mắt ấy sẽ không nhận ra tôi nếu như tuyến xe buýt định mệnh thứ hai xuất hiện, tôi cảm thấy rất sợ và cứ muốn níu kéo.

Chiếc xe dừng lại, bánh xe như không muốn lăn tiếp để tôi làm trọn công việc mình đã nhận. Nhìn bạn ấy lướt qua từng khe người, rồi xuống xe đi về hướng xa xăm, tôi dõi theo dáng người thon thả bước đi, mà lòng lưu luyến vô cùng.

Xe bắt đầu lăn bánh, mỗi lúc càng nhanh hơn, tôi chỉ kịp nhìn theo bóng người nhỏ bé xa xa. Rồi thời gian trôi qua, lặng lẽ từng ngày, từng ngày, vẫn trên tuyến xe buýt ấy hàng ngày tôi vẫn hay ngồi đó để mong cho một lần được gặp lại.

Tuyến xe buýt 17h hôm nay, trời vẫn mưa, những cơn mưa nặng hạt, kéo theo hơi lạnh làm không khí nơi đây mát lạnh. Cái máy lạnh trên xe vẫn thổi. Thế nhưng bạn ấy không cùng tôi đi chung chuyến xe này. Ngồi trên xe nhìn mưa rơi mà tôi nhớ bóng người xa xăm.

Người bạn đầu tiên mang đến cho tôi những cảm giác khác lạ, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi thấy nhớ đến một ánh mắt đầy sự trìu mến. Và để rồi chỉ còn lại đây ánh mắt này với sự hi vọng mong manh, sự mong chờ cho một chuyến xe định mệnh.

K’LIỆP

Rung động đầu đời
Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng