Vì sao là anh?

0

Em đã cố gạt bỏ hết bóng hình của anh trong trái tim này nhưng quanh đi quẩn lại vì sao vẫn là anh ngự trị với nỗi nhớ cồn cào?

Mỗi khi trời mưa chỉ gợi nhớ những lúc mình bên nhau, không biết giờ này anh đã ngủ hay lại thức đến sáng vì có con. Lúc trước có em sao anh không biết giữ, em buồn lắm. Yêu nhau khó khăn lắm mới được ở bên nhau, em cứ ngỡ hạnh phúc đó đến với em là mãi mãi như giờ thì em biết nó chỉ là ảo ảnh mà thôi.

Xem thêm:

Chỉ yêu mình anhEm đã ước được mặc áo cưới đi bên anh suốt cuộc đời

Cái gọi là cô đơn vẫn về bên em mỗi khi nhớ anh, hạnh phúc tan vỡ nhanh như bong bóng xà phòng. Tại sao số phận lại nghiệt ngã như vậy, em thấy em bất công với anh lắm, ước mơ của em là mặc áo cưới, cùng anh sánh vai cùng nhau qua bao khó khăn gian khổ. Nhưng thật buồn vì anh không có niềm tin, không có lập trường, anh suy nghĩ thật nông cạn.

Em vẫn nhớ nụ cười của anh, nhớ mỗi buổi sáng anh ôm em từ phía sau, cảm giác ấm áp ngỡ không bao giờ xa rời nhau, ngỡ anh bên em mãi mãi. Mình đã hứa thế nào, giờ chỉ còn mình em. Đi đâu ai cũng hỏi chuyện, em không biết nói sao cả, em chấp nhận để yêu anh vì anh là tất cả đối với em. Em nghĩ tuy anh là giang hồ đi chăng nữa em vẫn yêu anh chỉ cần anh thương yêu em là được nhưng sự thực không phải như vậy. Anh cứ lặng lẽ ra đi, anh là người giang hồ không quay lại được nữa.

Em chấp nhận tất cả để đến với anh mà anh không chịu hiểu một chút gì về em, cố gắng quên rồi chỉ mình em chuốc lấy đau khổ. Em vẫn chấp nhận sau này em không biết sẽ ra sao. Khi không giận, bên nhau em thấy chán nản vả suy sụp lắm anh ạ. Chúng mình tranh luận rồi cãi nhau, rồi xa nhau. Em thấy mệt mỏi lắm, có lúc em chỉ muốn kết thúc cuộc sống của mình, nhưng tự vẫn cũng không được, uống thuốc cũng không xong.

Có lẽ số phận bắt em phải sống để nhận sự đau khổ này chăng? Dù có lúc em cũng đã rất hạnh phúc khi ở bên anh. Cứ ngỡ chung chăn, chung gối, chung tiếng khóc tiếng cười thì hạnh phúc trăm năm. Giờ thì đường ai nấy đi, tình yêu bắt đầu bằng nụ cười và kết thúc bằng nỗi đau, cuối cùng chỉ còn lại những giọt nước mắt.

Em vẫn yêu anh lắm, em rất buồn vì không có anh và em vẫn không tin mình đã mất anh vì em nhận ra em chỉ yêu được một người đó là anh.

Ngoczenky

Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng