Xin lỗi em vì tôi yêu chị ấy!

0

Xin lỗi nếu tôi đã làm em đau lòng, làm em tổn thương. Ai mà biết trong tình yêu con người lại khó điều khiển mình thế chứ! Xin lỗi em vì tôi yêu chị ấy mất rồi!

Giờ thì tôi đã hiểu vì sao người ta hay nói, tình yêu có những lý lẽ riêng của nó. Tôi đã yêu và tưởng rằng, mình sẽ lấy người con gái ấy làm vợ, nhưng cuối cùng, tôi nhận ra, đó không phải là tình yêu thực sự, dù tôi đã cố gắng níu kéo, cố gắng quên đi tất cả những cám dỗ xung quanh mình. Tôi không thể đến bên em, không thể chọn lựa em dù em xứng đáng với tất cả những người đàn ông khác hơn tôi rất nhiều. Vì người tôi chọn lại là người phụ nữ khác, người hơn tôi những 4 tuổi và đã có 1 cô con gái.

Tình yêu là thứ gì mà khiến con người ta si mê đến vậy. Tôi cũng đừng yêu em, nhưng rồi, tôi đã hiểu, tôi thực sự cần người phụ nữ kia, ở bên người đó, tôi có cảm giác mình được là chính mình.

Góc chia sẻ:

Tôi và chị (gọi là chị vì hơn tôi 4 tuổi) gần nhà nhau. Từ ngày mới lớn, tôi đã thích chị. Chị là người con gái xinh đẹp, nết na, lại rất quan tâm tới thằng em gần nhà như tôi. Bao lần, chị đi chơi cùng tôi, nhờ tôi đưa đón chị. Dù tôi có thầm thương trộm nhớ, chị cũng không hay biết. Có lẽ, với chị, tôi mãi là thằng em trai nhỏ bé mà thôi. Nhưng tôi thì lại khác, dù không dám ngỏ lời nhưng chỉ mong một ngày chị hiểu được tình cảm chân thành của tôi.
Rồi tôi buồn bao nhiêu ngày trước tin chị đi lấy chồng. Chị làm cô dâu, tôi vẫn đưa đón chị đi trang điểm. Chị cũng không hết lời khen với tôi về người chồng tốt bụng của chị. Tôi thấy vui lây vì điều đó, chỉ cần chị hạnh phúc là tôi yên tâm rồi.
Tôi yêu chị, và thành thật xin lỗi em!Tôi biết, có lẽ đây mới là tình yêu thực sự.

Rồi tôi có người yêu. Người con gái ấy cũng hiền thục nết na như chị vậy. Tôi buồn vì không còn chị bên cạnh nữa và tính tới chuyện yêu đương để lập gia đình. 2 năm sau, khi tôi và em đã rất thân thiết nhau, hai đứa đã tính tới chuyện cưới xin thì đùng một cái, tôi nghe tin chị bỏ chồng. Chồng chị thường xuyên cờ bạc, gái gú. Cuộc sống vương giả về vật chất cũng không khiến chị hạnh phúc, thậm chí chị còn buồn hơn nhiều. Chị quyết định chia tay anh ấy và tôi là người đầu tiên chị gọi điện sau cú sốc tinh thần lớn này. Tôi quyết định đến bên chị. Những giọt nước mắt của chị khiến tôi nhớ lại những kỉ niệm của ngày tháng được đèo chị đi chơi, đón chị về. Tôi lại động lòng.

Xin lỗi em vì tôi yêu chị ấy!

Bao ngày đó, tôi chỉ biết bên chị mà an ủi động viên vì sợ chị nghĩ quẩn. Người yêu tôi cũng quên mất. Tôi bỏ bê người con gái của mình để được bên chị. Tôi yêu chị và tình yêu bây giờ càng hiển hiện nguyên vẹn. Tại sao tôi lại như thế này, tôi đã trăm lần hỏi mình câu hỏi ấy, nhưng đều không thể trả lời. Tôi quên hết tất cả những kỉ niệm với người con gái tôi yêu, trong đầu tôi toàn là hình ảnh của chị. Tôi ôm chị, để cho chị dựa vào vai mình.

Mấy tháng dài như thế, tôi không còn ân cần quan tâm tới người yêu được như trước nữa. Em bắt đầu ghen tuông, khó chịu và khi biết tin tôi với chị, em bắt tôi lựa chọn. Nhìn những giọt nước mắt của chị, nhìn chị buồn, tôi đau lắm. Tôi biết, có lẽ đây mới là tình yêu thực sự. Thứ tình yêu mà bao năm nay, dù chị đã có con, có gia đình, tôi vẫn không thể quên. Tôi không muốn mất chị một lần nữa. Tôi quyết định làm một thằng đàn ông bỉ ổi của em và trở thành bờ vai vững chắc của chị. Tôi chọn chị.

Tôi lấy chị, cuộc hôn nhân khiến ai cũng phải bất ngờ. Người ta chỉ nghĩ, cô dâu của tôi là em. Bây giờ, trong mắt em, tôi là kẻ khốn nạn. Tôi chấp nhận vì tình yêu có những lý lẽ riêng của nó. Nếu tôi là kẻ toan tính, thực sự tôi sẽ không lấy người đàn bà đã có con, bỏ chồng mà lại bỏ rơi người con gái đoan chính, trinh tiết như em. Đúng là tình yêu thật không thể nào lý giải. Tôi yêu chị, và thành thật xin lỗi em!

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng